Chúa Nhật X thường niên - Năm A

Lm Nguyễn Khoa Toàn

THIÊN ĐÀNG HẠ GIỚI

Steve Watt chỉ muốn trở thành cảnh sát công lộ tiểu bang Wyoming. Năm 23 tuổi, Watt đạt đuợc ước vọng này. Nhưng chỉ mới ba năm sau, Watt tưởng đã ‘sinh nghề tử nghiệp’ khi nhận được lệnh phải đến ngay một nhà băng đang bị cướp.

Mark Farnham là con của một cảnh sát viên. Mới lên năm, cha mẹ ly dị và Farnhnam đã phải ăn cơm hàng cháo chợ sống lây lất nhờ tình thương của những bà con xa láng giềng gần.

Vừa tốt nghiệp trung học phổ thông, Farnham đăng lính rồi sống đời sống sa trường sương gió đó đây. Cũng vào tuổi 23, Farnham xin phục viên rồi đâm ra rượu chè nghiện ngập. Một ngày kia, Farnham đột nhập vào một nhà băng cuỗm gọn một số tiền khá lớn. Đang ngon trớn trên xa lộ và có thể đang mơ màng về một viễn tượng ‘thiên đàng hạ giới’, Farnham nghe tiếng hú còi. Nhìn vào kiếng chiếu hậu, Farnham được ra hiệu phải tấp vào lề vì vuợt quá tốc độ.

Nghĩ rằng việc cướp nhà băng của mình đã bị bại lộ, Farnham rút súng nhắm thẳng ngay mặt Watt. Rồi chưa thỏa cơn khát máu, Farnham mở cửa xe và nả thêm bốn viên đạn nữa. Vừa ung dung đóng cửa xe lại thì “đoàng, đoàng”, Watt đã dùng chút hơi tàn bắn vào vai Farnham miệng còn lẩm bẩm: “Nếu tao chết thì mày cũng phải chết!”

Nhưng cả hai đều không chết! Farnham bị bắt tại trận sau đó và đuợc đưa vào bệnh viện cùng với Watt. Oái ăm thay, cả hai lại nằm sát bên nhau ngăn đôi bằng một bức màn nhỏ.

Rồi Watt xuất viện trước, quay trở lại nghiệp củ với tấm thân một phần tàn phế. Farnham, xuất viện sau đó ít lâu vào tù với bản án 70 năm.

Trong khi ấy, Watt càng ngày càng thay đổi tính tình. Sự hằn thù với Farnham vẫn đậm trong trái tim, nhất là mỗi khi hú còi quay đèn rượt theo những xe vuợt tốc độ, Watt cứ tưởng tượng như Farnham đang ngồi sau vô-lăng và đang chuẩn bị nhả cò. Không bị tù, nhưng cơ hồ như trí óc của Watt luôn quay quẫn tù tội với hai chữ ‘trả thù”.

Cho đến một ngày kia vợ Watt là Marian bảo chồng: “Anh không thể nào sống hạnh phúc nếu anh còn cấy sâu lòng căm thù này vào tim óc. Hãy can đảm tha thứ cho Farnham.” Watt chơt tỉnh người. Bao nhiêu năm nay, anh đã là nô lệ cho một sự oán hận ngút trời. Và chỉ có sự tha thứ mới có thể gỉai thoát anh khỏi nỗi bận tâm bận trí khôn cùng này.

Và Watt đã làm một việc mà chỉ có những tâm hồn vĩ đại mới có thể làm đuợc: xin giảm án và tha thứ cho Farnham. Cả hai trở thành bạn thân thiết với nhau. Watt tranh cử chức vụ Thống Đốc Wyoming và nếu đắc cử, “tôi sẽ phóng thích Farnham”.

“Ta đến để kêu gọi những người tội lỗi.” Có lẽ Watt đã trọn vẹn hiểu đuợc điều này. Và đã biến cải Farnham. Trong tù, Farnham đã tự học rồi tốt nghiệp đại học. Mộng ước duy nhất của anh là làm vơi những đớn đau anh đã gây ra cho Watt. Và cho cả thế giới chung quanh.